PSO – Chiều ngày 13/9/2026 (nhằm ngày 3 tháng 8 năm Bính Ngọ), khi mùa Vu Lan về trong sắc trời dịu nhẹ, cũng là lúc những người con có dịp dừng lại giữa bao bộn bề của cuộc sống để trở về với hai tiếng thân thương nhất: mẹ và cha. Trong không gian thanh tịnh của chốn thiền môn, Đại đức Thích Minh Bình – Ủy viên Thường trực Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Vĩnh Long, Trụ trì chùa Thinh Văn (phường An Hội, tỉnh Vĩnh Long) đã trang nghiêm tổ chức Đại lễ Vu Lan PL. 2570 – DL. 2026.
Quang lâm chứng minh và tham dự buổi lễ có Hòa thượng Thích Nhựt Tấn – Ủy viên Thường trực HĐTS, Chứng minh Ban Trị sự GHPGVN tỉnh; Thượng tọa Thích Trí Thọ - Ủy viên HĐTS, Phó Trưởng Ban Thường trực Ban Trị sự GHPGVN tỉnh; Thượng tọa Thích Huệ Đức – Nguyên Phó BTS GHPGVN tỉnh; Thượng tọa Thích Thanh Mẫn, Đại đức Thích Trí Thuận – Đồng Phó Trưởng BTS GHPGVN tỉnh; Đại đức Thích Đức Tín - Phó Thư ký, Phó văn phòng BTS GHPGVN tỉnh; Thượng tọa Thích Trung San – Ủy viên Thường trực Ban Trị sự, phụ trách Ban Giáo dục Phật giáo tỉnh; Đại đức Thích Trí Toàn - Ủy viên Thường trực BTS GHPGVN tỉnh; Ni sư Thích nữ Như Nguyệt - Ủy viên thường trực BTS, Kiêm phụ trách Thủ ủy BTS GHPGVN tỉnh; Cùng chư Tôn đức Tăng Ni Trụ trì và Phật tử trở về tham dự.
Không gian chùa Thinh Văn vốn nhỏ bé, mộc mạc, nhưng trong chiều Vu Lan, nơi đây dường như trở nên rộng lớn hơn bởi những tấm lòng cùng hướng về hai đấng sinh thành. Không cầu kỳ, không phô trương, Đại lễ diễn ra trong niềm ấm áp của tình đạo vị. Thế nhưng chính từ không gian bình dị ấy, những lời kinh về công ơn sinh thành lại càng trở nên sâu lắng, để mỗi người con lặng nhìn đóa hoa trên ngực áo và chợt nhận ra rằng: còn cha, còn mẹ là còn một nơi để trở về.
Mùa Vu Lan về cũng là lúc mỗi người có dịp lắng lòng trước dòng chảy vô thường của cuộc sống. Trong khoảnh khắc ấy, ta không chỉ nhớ về cha mẹ, mà còn nhớ về mái nhà, tuổi thơ và những tháng ngày được chở che bằng tình thương không điều kiện. Vu Lan vì thế trở thành một lời nhắc dịu dàng rằng, dẫu cuộc đời có đưa ta đi bao xa, nơi bắt đầu của mỗi người vẫn luôn là tình yêu thương của đấng sinh thành.
Tại buổi lễ, ca sĩ Hải Đăng, đại diện hàng Phật tử, đã dâng lời hoài niệm Vu Lan, thành kính tưởng niệm và tri ân công đức sinh thành, dưỡng dục của cha và mẹ. Những lời câu từ trầm bổng vang lên giữa không gian thanh tịnh như đưa người nghe trở về với những tháng ngày thơ ấu, nơi có tiếng gọi thân thương của mẹ và dáng cha âm thầm phía sau mỗi bước trưởng thành.
Một trong những khoảnh khắc khiến không gian Đại lễ trở nên lắng đọng khi những đóa hoa hồng đỏ được cài lên ngực áo những người còn cha, còn mẹ. Màu đỏ không chỉ là sắc màu của niềm hạnh phúc, mà còn là lời nhắc nhở: khi cha mẹ còn hiện hữu trên cuộc đời, hãy biết trân trọng và yêu thương khi vẫn còn có thể. Bởi có những điều tưởng như rất bình thường – một cuộc điện thoại, một bữa cơm, một lời hỏi thăm – đến khi cha mẹ không còn nữa, ta mới hiểu đó là những điều quý giá đến nhường nào.
Rồi những đóa hoa hồng trắng được cài lên ngực áo những người đã mất cha hoặc mất mẹ - Không cần một lời giải thích dài, màu trắng ấy cũng đủ khiến lòng người se lại. Phía sau đóa hoa trắng là một khoảng trống không gì có thể lấp đầy; là nỗi nhớ được cất giữ trong tim; là những lời yêu thương chưa kịp nói và những bàn tay đã không còn cơ hội để nắm lấy. Có người cúi đầu thật lâu, có người lặng lẽ lau nước mắt.
Ban đạo từ đến với đạo tràng, Hòa thượng Thích Nhựt Tấn – Ủy viên Thường trực Hội đồng Trị sự, Chứng minh Ban Trị sự GHPGVN tỉnh đã chia sẻ sâu sắc về “Công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ, đồng thời nhắc nhở hàng Phật tử phải luôn biết chí thành hiếu thuận, yêu thương và phụng dưỡng cha mẹ. Cha mẹ không chỉ sinh ra một con người, Từ những tháng ngày mang thai đầy nhọc nhằn, những đêm thức trắng chăm con, những năm tháng tảo tần nuôi dưỡng, dạy dỗ, rồi định hướng cho con học hành, lập nghiệp, dựng vợ gả chồng… tất cả đều là một hành trình dài của tình thương và hy sinh. Đó chính là công trình lớn nhất mà cha mẹ âm thầm xây dựng – công trình trồng người. Cha mẹ có thể không để lại cho con một gia tài lớn lao, nhưng đã trao cho con sự sống, nhân cách, niềm tin và đôi cánh để bước vào cuộc đời. Vì vậy, chữ “hiếu” trong đạo Phật không chỉ nằm ở những lời cầu nguyện khi cha mẹ đã khuất, mà trước hết phải được thể hiện bằng cách sống của người con khi cha mẹ vẫn còn hiện tiền.”
Trong suốt chương trình, không gian chùa Thịnh Văn nhiều lần lắng xuống theo từng lời kinh Vu Lan. Lời kinh nhắc người con nhớ về chặng đường cha mẹ đã đi qua: Ttừ khi mang nặng đẻ đau, nuôi dưỡng, dạy dỗ cho đến ngày con trưởng thành. Tiếng kinh vang lên không chỉ để tưởng niệm người đã khuất, mà còn đánh thức tình thương đối với những người đang hiện hữu.
Để rồi khi Đại lễ khép lại, mỗi người trở về với cuộc sống thường ngày, nhưng có lẽ trong lòng đã mang theo một lời nhắc nhở rất nhẹ mà sâu: Nếu cha mẹ còn, xin đừng để yêu thương trở thành điều phải nói bằng hai chữ “giá như”. Bởi cuộc đời vô thường, thời gian không chờ đợi một ai. Có những cuộc chia ly đến rất nhẹ, nhưng để lại một khoảng trống theo ta suốt cả cuộc đời.
Đại lễ Vu Lan PL. 2570 tại chùa Thịnh Văn khép lại trong sự trang nghiêm và xúc động. Nhưng những đóa hoa hồng trên ngực áo, những giọt nước mắt, những lời kinh và tình cảm dành cho cha mẹ sẽ còn ở lại trong lòng người tham dự như một lời nhắc nhở về đạo hiếu – cội nguồn của tình người và cũng là một trong những giá trị đẹp đẽ nhất của đời sống Phật giáo.
Ban Thông tin truyền thông PG tỉnh Vĩnh Long



