PSO – Có người nói rằng, muốn biết một tập thể có thật sự gắn kết hay không, hãy nhìn vào bữa cơm của họ. Và trên đất trại Hội trại Tuổi trẻ & Phật giáo lần thứ XVI, bữa cơm đầu tiên trưa ngày 09/7/2026 không chỉ để no bụng sau một buổi sáng nhập trại, mà còn là lúc hơn 3.500 bạn trẻ bắt đầu ngồi lại với nhau như những người bạn.
Buổi sáng, các em còn loay hoay tìm tiểu trại, dò sơ đồ, hỏi đường, đọc bảng tên nhau. Đến trưa, câu chuyện đã khác. “Bạn ngồi đây đi!”; “Ê, lấy thêm giúp mình đôi đũa với.”; “Bạn ở tỉnh nào vậy?” Những câu nói tưởng như rất bình thường ấy đã khiến khoảng cách của những người lần đầu gặp mặt dần được xóa nhòa.
Trong khu vực nhà trai đường, hàng nghìn trại sinh lần lượt ổn định chỗ ngồi. Những chiếc khay cơm được chuyền tay nhau, từng hàng ghế nhanh chóng kín chỗ. Chỉ ít giờ trước còn là những gương mặt xa lạ đến từ Đồng Nai, TP.HCM, Bình Dương, Tây Ninh, Bà Rịa – Vũng Tàu, Long An, Tiền Giang, Cần Thơ hay các tỉnh miền Tây Nam Bộ..., giờ đây các em đã ríu rít trò chuyện như quen biết từ lâu.
Có nhóm vừa ngồi xuống đã cười vang vì phát hiện cùng tên. Có em còn cẩn thận nhường phần canh ngon hơn cho người ngồi cạnh vì “bạn ấy mới quen mà đã giúp mình mang hành lý.” Không khí ấy khiến bữa cơm trở nên ấm áp hơn rất nhiều.Điều đặc biệt của hội trại là không ai hỏi bạn đến từ đâu để phân biệt, mà chỉ cần biết hôm nay chúng ta cùng ngồi chung một mâm cơm, cùng mặc màu áo lam và cùng gọi nhau bằng hai tiếng thân thương: bạn trại.
Phía sau hàng nghìn suất ăn nóng hổi là sự chuẩn bị thầm lặng của Ban Ẩm thực cùng hàng trăm tình nguyện viên phụng sự. Từ tờ mờ sáng, khu vực nhà bếp đã đỏ lửa. Người sơ chế rau củ, người chia khẩu phần, người vận chuyển thức ăn, người liên tục kiểm tra chất lượng từng món ăn trước khi phục vụ. Khi các trại sinh bắt đầu dùng bữa cũng là lúc đội ngũ phụng sự gần như không có phút nghỉ tay.
Những nồi cơm vừa vơi lại được tiếp thêm. Những khay thức ăn luôn đầy đặn. Tình nguyện viên Ban Hành đường vừa kịp lau mồ hôi lại nhanh chóng đẩy xe cơm sang dãy bàn tiếp theo. Điều các bạn nhận được không chỉ là một phần cơm đủ dinh dưỡng mà còn là sự tận tâm của những người đứng phía sau bếp lửa. Nhiều trại sinh không giấu được sự bất ngờ khi mọi công đoạn đều diễn ra nhanh chóng và ngăn nắp dù số lượng người tham dự rất đông. "Em nghĩ đông như vậy chắc sẽ phải chờ lâu, nhưng mọi thứ rất trật tự. Các anh chị tình nguyện viên lúc nào cũng cười và hỏi tụi em có ăn đủ không", một trại sinh lần đầu tham dự hội trại chia sẻ.
Khác với nhịp sống thường ngày, nơi mỗi người thường cầm điện thoại trong lúc ăn hoặc vội vã kết thúc bữa cơm để tiếp tục công việc, trên đất trại hôm nay, những chiếc điện thoại đã được gửi lại cho Ban Tổ chức. Không còn màn hình sáng trên tay, thay vào đó là những ánh mắt nhìn nhau, những câu chuyện rôm rả và cả những tiếng cười giòn tan kéo dài suốt bữa ăn. Có lẽ cũng vì thế mà bữa cơm trở nên ngon hơn. Ngon bởi món ăn được nấu bằng sự chu đáo. Ngon bởi bên cạnh là những người bạn mới. Và ngon bởi ai cũng đang thật sự hiện diện với nhau.
Bữa cơm đầu tiên trên đất trại rồi sẽ khép lại để nhường chỗ cho hàng loạt hoạt động tu học, kỹ năng, văn nghệ và trò chơi lớn trong những ngày tới. Nhưng nhiều năm sau, có lẽ điều còn đọng lại trong ký ức của các trại sinh sẽ không chỉ là hôm ấy ăn món gì. Các em sẽ nhớ cảm giác ngập ngừng khi lần đầu ngồi xuống cạnh một người hoàn toàn xa lạ. Rồi chỉ sau vài câu chuyện, cả hai đã cùng gắp thức ăn cho nhau, cùng cười, cùng kể về quê hương mình và hẹn sẽ giữ liên lạc sau hội trại.
Một bữa cơm có thể chỉ kéo dài vài chục phút. Nhưng cũng chỉ cần chừng ấy thời gian để gieo những hạt giống đầu tiên của tình bạn, của sự sẻ chia và của tinh thần lục hòa mà Hội trại Tuổi trẻ & Phật giáo lần thứ XVI mong muốn gửi gắm đến mỗi người tham dự. Bởi đôi khi, hành trình "Thắp sáng niềm tin" không bắt đầu từ một bài giảng hay một trò chơi lớn, mà bắt đầu rất giản dị – từ một bữa cơm đầu tiên, nơi những người xa lạ mỉm cười gọi nhau là bạn.
Ban Báo chí Hội trại



